Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:
- Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?
Hứa Kính Tôn trả lời:
- Tâu
bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất
được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa
thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui
mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh
trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng
mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần đâu
phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.
Cho
nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình
tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan
thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ
chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế
gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy
máu.
Câu chuyện thứ hai
Một
lần, Phật đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các
tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón
đường Phật mà mắng chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không
tiếc lời rủa xả.
Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
- Ngài có điếc không?
- Ta không điếc.
- Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
- Này
tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc
họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
- Quà ấy về tôi chứ ai.
- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
Trong
kinh Phật viết rằng, khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện
không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt,
nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Có thọ nhận
mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc.
Thế
nên từ nay về sau nếu có nghe thấy ai đó nói lời không tốt về mình, chớ
có thọ nhận thì sẽ được an vui. Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một
trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương
bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành nhưng vết thương
gây ra bởi lời nói thì chẳng biết ngày nào mới lành lại được.
Vì
vậy hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý
thức, cũng đừng trách móc người khác chỉ vì lỗi lầm của họ bởi: “Every
saint has a past, every sinner has a future”, nghĩa là “Vị thánh nào
cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.
Theo Langnhincuocsong


0 comments:
Post a Comment