Thơ nữ họ Trương


MƠ ƯỚC THĂNG HOA

Giá em được là hạt cát nhỏ nhoi
Chảy qua những vần thơ anh nóng bỏng
Giá em được là ngọn sóng
Mơn man vờn trên mái tóc anh

Giá em
Là người đẹp trong tranh
Để được nhận từ anh
Chỉ một ánh nhìn ngưỡng mộ
Giá em
Giá em là ngọn cỏ
Để được tự do hít thở khí trời

Giá cuộc đời
Đẹp như một dòng sông
Em sẽ đặt ước vọng
Vào những con thuyền lá
Thuyền xuôi về biển cả
Cho ước mơ em
Thăng
Hoa...
 



CHÊNH VÊNH

Có thể rồi em sẽ chẳng yêu anh
Nhưng em biết tình yêu kỳ diệu lắm
Có thể rồi mốt mai hồn trống vắng
Êm đềm xưa chắc hẳn sẽ trở về

Có thể lấp vùi khoảnh khắc đam mê
Vào những nôn nao ầm ào sóng biển
Có thể nồng nàn phút giây đưa tiễn
Là khởi đầu cho một cuộc chia tay

Thế giới yên bình giữa vũ trụ đắm say
Chốn hẹn hò nên thiên tình vĩnh cửu
Có thể rồi khi xa nhau mới hiểu
Lời chân tình ta trân quý biết bao

Có thể rồi, có thể mãi về sau
Ký ức đằm sâu ánh nhìn trìu mến
Kẻ cố quên những vấn vương dồn nén
Người bần thần gỡ giăng mắc triền mien

Có thể rồi khao khát sẽ ngủ yên
Thời gian cháy âm thầm như ngọn nến
Có thể rồi một ngày kia lại đến
Bến đò tình lại xao xác chênh vênh.




BẮT MẠCH

Lặng im
Nghe
Tiếng lòng mình

Lặng im
Nghe
Sóng tâm tình
Phát ngôn

Lặng im
Nghe
Mạch vô hồn

Lặng im
Nghe
Phách dỗi hờn
Từng cơn.


LỘT DA CÁO CHẲNG NÊN NGƯỜI

Vén quần áo

Thịt da

Tháo mặt nạ

Gian tà
Đười
Ươi

Lột da
Cáo
Chẳng nên người

Đứt đuôi vẫn
Rõ mười mươi
Thằn lằn.

TRƯƠNG NAM CHI
Share on Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment
Blogger Comment

0 comments:

Post a Comment